Old school Swatch Watches
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 34

 Chương 99: Tâm tư này là gì đây 2
Gió ngừng thổi, đám mây phía chân trời cũng dường như dừng lại.
Lại nhìn xuống dưới chân, Cổ Lạc Nhi không còn hoảng hốt sợ hãi như vừa rồi nữa.
Phía sau nàng, có một chiếc dù mạnh mẽ bảo hộ, hắn sẽ bảo vệ nàng, nàng đâu cần phải sợ chứ.
Cổ Lạc Nhi nhắm mắt lại, đắm say trong khoảnh khắc ấm áp này.
"Lạc Nhi, cơ nỏ nàng dùng vừa rồi là ai đưa cho nàng?"
Trên đỉnh đầu truyền đến lời thầm thì nhẹ nhàng của Đạp Tuyết công tử.
Cổ Lạc Nhi vốn không có ý định giấu hắn, thấp giọng nói: "Là Lãnh Dạ đưa ta."
"Nàng biết Lãnh Dạ?"
Cổ Lạc Nhi thở dài.
"Cũng không tính là biết được. Hắn ép ta làm một việc. Nhưng ngay cả làm thế nào để tìm hắn ta cũng không biết."
"Lạc Nhi, Lãnh Dạ là người rất khó đối phó. Nàng giúp hắn bán mạng, sẽ rất phiền toái."
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, ta cũng biết rõ a, nhưng là, ta trúng tiêu hồn tán, có thể không giúp hắn làm sao?
"Huynh biết về Lãnh Dạ rất nhiều sao? Ta có cách nào thoát hỏi hắn không?"
Cổ Lạc Nhi hỏi.
Trong lòng dâng lên một tia hi vọng.
Bản lĩnh Đạp Tuyết công tử lớn như vậy, nói không chừng hắn có thể có biện pháp nào đấy.
Đạp Tuyết công tử cười khẽ một tiếng.
Đáp: "Nàng đi theo bên người bản công tử, một tấc không rời, Lãnh Dạ sẽ không dám làm gì nàng."
Cổ Lạc Nhi âm thầm thở dài.
Nàng thật sự không ngờ Đạp Tuyết công tử, lại nói với nàng những lời đùa giỡn này.
Nếu nói hắn có ý với nàng, vì sao giọng điệu lại khêu nhẹ như vậy?
Nếu nói hắn vô ý với nàng, nhưng theo mấy ngày nay nàng nghe ngóng, Đạp Tuyết công tử từ trước đến nay giữ mình trong sạch , chưa từng cùng bất kỳ nữ nhân nào sinh ra vướng mắc.
Những nữ nhân khác ngay cả một mảnh góc áo của hắn cũng không có cơ hội đụng tới.
"Huynh đã quên thân phận của ta sao?"
Cổ Lạc Nhi yếu ớt nói.
Tuy nàng chỉ là phi tử trên danh nghĩa của Đông Phong Túy, nhưng ở xã hội này, danh tiết rất quan trọng.
Đạp Tuyết công tử sẽ không quan tâm sao?
Đạp Tuyết công tử trong lòng vẫn đang nghĩ, đương nhiên chưa quên, bằng không còn có thể ôm nàng sao?
Tối hôm qua cảm giác ôm nàng quá tốt, làm cho hắn nhịn không được lại nghĩ muốn ôm nàng.
Hơn nữa, hôm nay nàng làm hại hắn bị Thái hậu giày vò cả buổi sáng, vất vả lắm Thái hậu ầm ĩ đến mệt mỏi, hắn mới trở lại thanh tĩnh được.
Món nợ này, hắn không tính mới là lạ.
Trong miệng lại hỏi: "Nàng thích làm Tiên phi?"
"Không hề ." Cổ Lạc Nhi phản đối nói, "Tiên phi đây là giả, chỉ là trên danh nghĩa."
Lời này đúng trong dự đoán của Đạp Tuyết công tự, nhưng nghe từ chính miệng Cổ Lạc Nhi nói ra, trong lòng khó tránh khỏi có chút không thoải mái.
"Nghe nói hoàng đế rất anh tuấn, nữ nhân không phải đều thích nam tử tuấn mỹ sao?"
"Anh tuấn thì sao? Hắn chẳng qua chỉ một kẻ đại lười bách vô nhất dụng."
 (Bách vô nhất dụng: ý nói trăm thứ không dùng được một)
Khẩu khí Cổ Lạc Nhi hết sức khinh thường.
Thật sự nha, nếu không phải Đông Phong Túy hồ đồ, trọng dụng Phùng Thái Úy, tùy ý để Nguyệt quý phi làm xằng làm bậy, nàng sao có thể rước lấy một đống phiền toái này.
Đạp Tuyết công tử đột nhiên buông lỏng tay ra, không ôm Cổ Lạc Nhi nữa.
Xoay người, nhìn phong cảnh phía xa.
"Hoàng đế làm vậy, luôn có dụng ý của hắn."
"Dụng ý? Hắn còn có thể có dụng ý gì? Huynh đừng giúp hắn nói tốt. Hắn là tên hoàng đế kém cỏi nhất ta đã đừng gặp."
Cổ Lạc Nhi hồn nhiên chưa thấy biến hóa của Đạp Tuyết công tử, trái lại còn nói thêm.
Nói xong không khỏi cảm thấy buồn cười, nàng đời này kỳ thật chỉ thấy qua một hoàng đế như vậy.
Đạp Tuyết công tử trầm mặc, thật lâu không nói.
Cổ Lạc Nhi thưởng thức một hồi phong cảnh xa xa, hỏi Đạp Tuyết công tử.
"Huynh đã biết người bịt mặt vừa rồi ám sát ta là ai sai sử?"
"Uh."
Đạp Tuyết công tử trầm thấp trả lời, bộ dáng tràn đầy mất hứng.
Âm thanh ‘Uh’ này nghe qua rất quen thuộc, Cổ Lạc Nhi cảm giác tựa hồ đã nghe qua đâu đó, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra.
Nghĩ nghĩ, bỏ qua việc này, lại hỏi.
"Là ai? Có thể nói cho ta biết không?"
"Phùng Thái Úy."
Đạp Tuyết công tử vẫn trả lời hết sức giản lược, cùng với dáng vẻ vừa rồi trêu chọc Cổ Lạc Nhi một trời một vực.
Cổ Lạc Nhi kỳ quái, nàng rốt cuộc đã mạo phạm hắn ở đâu a?
Hay là hắn không vừa ý tính hiếu kỳ quá nặng của nàng, luôn hỏi thăm không dứt?
Nhưng đây là chuyện có liên quan đến bản thân nàng, nàng có thể nào không quan tâm?
Chỉ là, đáp án này chính là trong dự liệu của nàng.
Ngoại trừ Phùng Thái Úy và Nguyệt quý phi, nàng đâu có mích lòng người nào.
Cổ Lạc Nhi không để ý tới hắn, suy nghĩ chuyện vừa rồi, lầm bầm lầu bầu.
"Kỳ quái, Phùng Thái Úy sao lại biết chuyện ta đi tới xưởng khắc bản thương đây?"
"Chẳng lẽ, khắc bản thương đó là do hắn phái tới?"
"Đúng vậy, đúng là hắn phái."
Đạp Tuyết công tử tiếp lời.
Ngày hôm qua, Phùng Thái Úy đốt Minh Châu lâu không thành, hắn liền đoán được Phùng Thái Úy sẽ không dễ dàng buông tha cho Cổ Lạc Nhi.
Bởi vậy, phái người đi điều tra động tĩnh của Phùng Thái Úy.
Được biết Phùng Thái Úy mượn cơ hội Cổ Lạc Nhi tìm kiếm khắc bản thương, phái người giả trang làm khắc bản thương, lừa Cổ Lạc Nhi đến ngoại thành để lấy tính mạng nàng.
Hắn không yên tâm để người khác cứu Cổ Lạc Nhi, vì vậy mượn dịp ngủ trong phòng, chuồn khỏi hoàng cung.
Đến đây cứu Cổ Lạc Nhi.
Phùng Thái Úy lần này ra tay ngoan độc, phái tới chắc chắn sẽ không phải hạng người bình thường.
May mắn hắn đến kịp thời, nếu như chậm thêm chút nữa, hậu quả khó lường được.
Đạp Tuyết công tử cả kinh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lời chế nhạo vừa rồi của Cổ Lạc Nhi đều đã quên bay đến chín tầng mây.
Lại vươn tay, ôm Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi thân thể cứng đờ, nhưng cũng không cự tuyệt.
"Lạc Nhi, đừng lo lắng, từ nay về sau Phùng Thái Úy sẽ không dám làm gì nàng."
"Uhm."
Hai người không ai nói gì thêm, yên lặng đứng giữa vách núi đen, nhìn màu chân trời mỹ lệ.
Thật lâu , Đạp Tuyết công tử mới nói: "Lạc Nhi, chúng ta trở về thành đi thôi."
"Được."
Cổ Lạc Nhi lưu luyến đáp ứng.
Đúng vậy, sắc trời không còn sớm, nàng cần phải trở về.
Từ nay về sau, nàng còn có cơ hội gặp lại Đạp Tuyết công tử không?
Hắn đối với nàng, rốt cuộc là tâm tư gì?
Trong đầu còn đang mơ màng suy nghĩ, thân thể đã nhẹ bẫng bay lên.
"Đạp Tuyết công tử." Cổ Lạc Nhi khẽ gọi.
"Gọi ta là Đạp Tuyết."
Cổ Lạc Nhi vừa mới bình tĩnh trở lại tâm đã rối loạn.
Nói chuyện có chút lắp bắp.
"Đây, đây là tên thật của huynh sao?"
"Không phải, là biệt hiệu bằng hữu trên giang hồ gọi."
"Tên thật của huynh là gì? Có thể nói cho ta biết không?"
"Hôm nay không được. Sau này, có một ngày, nàng sẽ biết."
Cổ Lạc Nhi lòng tràn đầy thất vọng.
"Sẽ có một ngày như vậy sao?"
"Sẽ có."
Đạp Tuyết công tử trả lời hết sức chắc chắn.
Cổ Lạc Nhi thoáng phấn chấn.
"Như vậy, hôm nay ta cũng không thể nhìn thấy gương mặt thật của huynh rồi?"



Chương 100: Ghen
Đạp Tuyết công tử không trả lời.
Thầm nghĩ, nàng ngày nào cũng được thấy diện mạo thật của ta.
Chẳng những thấy, mà đối với tuyệt thế mỹ dung ta một chút cũng không động tâm, trái lại còn mê đắm một tên ngay cả dung mạo cũng không biết, quá đáng giận mà.
Cổ Lạc Nhi cũng không hỏi lại hắn.
Thậm chí, không dám hỏi hắn, mình còn có thể gặp lại hắn hay không.
Đạp Tuyết công tử thần thông quảng đại, không biết tìm được ở đâu chiếc xe ngựa, để Cổ Lạc Nhi ngồi lên xe, chính hắn lại tự mình đánh xe, đưa nàng trở về thành.
"Đạp Tuyết, kỳ thực, để ta tự trở về là được."
Thời điểm gần đến cửa thành, Cổ Lạc Nhi nói.
Không cần đoán cũng biết, thân phận Đạp Tuyết công tử thần bí như vậy, nhất định hắn không mong xuất hiện quá nhiều trong tầm mắt người khác.
"Đừng lo."
Đạp Tuyết công tử không quay đầu lại mà trả lời.
Thực ra, hắn đúng là không muốn xuất hiện trước mặt mọi người.
Hơn nữa, lần ra ngoài này quá lâu, hắn cũng không yên lòng, lo lắng vở Không thành kế trong phòng bị người khác phát hiện.
Hắn từ trước đến nay cẩn thận, ban ngày rất ít khi chuồn khỏi hoàng cung.
Vì Cổ Lạc Nhi, hắn liên tiếp phá lệ hai ngày.
Vả lại, Lãnh Dạ đang quan sát nội tình của hắn, hắn như thế này, chẳng phải càng thêm khiến hắn ta hoài nghi?
Nhưng hắn vẫn cứ không yên tâm, lo lắng cho an toàn của Cổ Lạc Nhi.
May là Nguyên Phương cùng Vân Phi dẫn theo rất nhiều thị vệ chờ đợi ở cửa thành, đang hi vọng ngóng trông.
Cổ Lạc Nhi thấy, hướng bọn thị vệ vẫy vẫy tay.
Nhìn về phía Đạp Tuyết công tử nói: "Được rồi, ta không còn nguy hiểm rồi. Hôm nay thật cám ơn huynh."
Đạp Tuyết công tử đến cách cửa thành hơn chục thước mới dừng xe ngựa lại.
"Đi thôi."
"Đạp Tuyết."
Cổ Lạc Nhi muốn nói lại thôi.
"Sao vậy?"
"Ta muốn hỏi một chút, huynh có biết Tiêu hồn tán không?"
Cổ Lạc Nhi do dự hỏi.
Dựa theo thần thông của Đạp Tuyết công tử, nói không chừng sẽ có thể tìm được giải dược của Tiêu hồn tán.
Lúc trước khi hỏi dò Đông Phong Túy, thứ nhất bởi vì nàng không tin được bản lĩnh Đông Phong Túy, thứ hai nàng đang làm gian tế của Lãnh Dạ, sợ Đông Phong Túy phát giác.
Cho nên không dám hỏi nhiều.
Mà ở trước mặt Đạp Tuyết công tử, không biết tại sao, nàng đối với hắn hết sức tín nhiệm.
Hắn đã biết nàng đang giúp Lãnh Dạ làm việc, cho nên, cho dù đoán được Lãnh Dạ cho nàng uống tiêu hồn tán cũng không quan trọng.
Quả nhiên, nàng liền nghe thấy Đạp Tuyết công tử hỏi.
"Tiêu hồn tán? Lãnh Dạ đưa cho nàng?"
"Đúng vậy."
Đạp Tuyết công tử trầm mặc.
Hắn vẫn ngồi không nhúc nhích, ngay cả lụa đen che mặt cũng không chuyển động.
Hắn đã hai lần nghe được trong miệng Cổ Lạc Nhi ba chữ "Tiêu hồn tán" kia, nhưng mà, hắn vẫn không biết nó là thứ gì.
Cổ Lạc Nhi thấy hắn không có phản ứng, hối hận chính mình nói lỡ.
Hắn đã giúp nàng rất nhiều việc, nàng không thể tiếp tục khiến hắn phiền toái.
Vội nói: "Ta chỉ tùy tiện hỏi, huynh không rõ thì thôi vậy. Coi như ta chưa hỏi đi."
Nói xong đã định nhảy xuống xe.
Đạp Tuyết công tử vung roi ngựa lên, ngăn cản lối đi của nàng.
"Không được đi."
"Vì sao?"
Cổ Lạc Nhi kinh ngạc nhìn roi ngựa vung ngang trước mặt mình, không hiểu tên này thần khí lại tái phát ra sao.
Chẳng lẽ Tiêu hồn tán có gì kỳ lạ?
"Tiêu hồn tán là dược gì? Lãnh Dạ đã làm gì nàng?"
Đạp Tuyết công tử trầm giọng hỏi.
Hắn nhớ rõ, lần trước Cổ Lạc Nhi nói qua, đó là một loại dược.
"Không có, không có."
Cổ Lạc Nhi vội vàng phủ nhận.
Nàng và Lãnh Dạ trong lúc đó hoàn toàn không có gì a.
Aiz, tên loại dược này, quá, quá làm cho người ta nghĩ bậy rồi.
Ngay như lúc Lãnh Dạ cho nàng nuốt dược, nàng còn tưởng rằng Lãnh Dạ định phi lễ nàng.
"Nói thật."
Roi ngựa để ngang trước mặt Cổ Lạc Nhi không xê dịch chút nào.
Cổ Lạc Nhi đành phải miễn cưỡng trả lời: "Là một loại độc dược."
"Hắn muốn để nàng hạ độc?"
"Không có."
Tiếng không có này của Cổ Lạc Nhi trả lời cực kỳ nhanh chóng, một chút cũng không lắp bắp.
"Hắn cho nàng uống Tiêu hồn tán?"
Đạp Tuyết công tử từ trong giọng nói Cổ Lạc Nhi cũng đoán được chân tướng.
Cổ Lạc Nhi không cách nào phủ nhận, đành phải nói ra toàn bộ sự thật.
"Đúng vậy a. Hắn nói, uống Tiêu hồn tán, một tháng sau độc tính sẽ phát tác. Đương nhiên, nếu như, trước đó hắn cho ta uống giải dược sẽ không có việc gì. Cho nên, ta chỉ muốn huynh một chút, có biết dược này là loại gì không."
"Ta không biết."
Ngữ khí Đạp Tuyết công tử rất bình thản.
Cổ Lạc Nhi thất vọng lặng lẽ thở dài.
Ngay cả Đạp Tuyết công tử cũng không biết, vậy Tiêu hồn tán này quả thực đặc biệt .
Nghĩ lại cũng đúng, nếu như không phải độc dược bí truyền, Lãnh Dạ có thể nào yên tâm dùng trên người nàng chứ?
Cổ Lạc Nhi càng thêm thất vọng chính là, theo như trong khẩu khí Đạp Tuyết công tử, nàng không nghe ra hắn có ý giúp nàng.
"A, không biết thì thôi vậy. Ta có thể đi được chưa?"
Cổ Lạc Nhi cố gắng giả bộ giọng điệu như không sao cả.
Tuy nàng yêu mến Đạp Tuyết công tử thật, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không hi vọng hắn vì nàng làm việc gì.
Có lẽ, chính bởi vì yêu mến, cho nên lại càng không nguyện cầu hắn cái gì.
Nàng không thể tiếp tục mắc nợ hắn nữa.
Đạp Tuyết công tử thu hồi roi ngựa.
"Nàng có thể đi."
Cổ Lạc Nhi nhảy xuống xe ngựa, quay người lại, nhìn lụa đen trước mặt.
Nàng có thể cảm giác được, phía sau tấm lụa đen lộ ra ánh mắt sáng ngời.
Rất muốn hỏi hắn, nàng còn có thể nhìn thấy hắn không?
Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng không hỏi, nàng quay đầu, xoay người đi về phía cửa thành.
Nếu như hắn có ý muốn gặp nàng, hắn nhất định sẽ xuất hiện ở trước mặt nàng .
Nếu như hắn vô ý gặp lại nàng, rõ ràng đáp án chẳng phải chỉ dẫn đến bi thương sao.
Nàng hà tất phải hỏi nhiều.
Sau lưng, thanh âm của xe ngựa vang lên, sàn sạt, áp qua mặt đường làm cánh hoa cùng lá cây bay xuống.
Cổ Lạc Nhi hốt hoảng , lần đầu, vì một người mà không yên lòng.
Làm chuyện gì đều không yên lòng.
Cổ Lạc Nhi đã phân phó bọn Nguyên Phương, giúp nàng giữ bí mật, chớ đem chuyện hôm nay nói ra.
Bởi vậy, ngoại trừ Phùng Thái Úy cùng mấy thị vệ khác, không ai biết chuyện hôm nay mệnh nàng xém chừng treo lơ lửng.
Cũng không biết việc Đạp Tuyết công tử cứu nàng.
Mọi người trong Minh Châu lâu đều cảm thấy kỳ quái, Cổ Lạc Nhi từ trước đến nay cởi mở vui vẻ, mọi việc không để trong lòng, hôm nay như thế nào giống như thay đổi thành người khác.
Lúc không có việc gì, không hề cùng các nàng tán gẫu, mà ngẩn người ghé vào bên bàn.
Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy nàng thở dài.
Đông Phong Linh kỳ quái hỏi: "Lạc Nhi, làm sao vậy? Chuyện làm ăn với khắc bản không tốt sao?"
"Đúng vậy a, quá không tốt."
Cổ Lạc Nhi thoại lý hữu thoại nói.
 (Thoại lý hữu thoại: câu nói hàm chứa ý khác)
Thật là quá không tốt.
Mùi vị bị người ta lừa đã không tốt, mùi vị bị thương không tốt, quan trọng hơn là, mùi vị bị người khác cướp đi tâm tư thật không tốt.



 Chương 101: Tâm động
Đông Phong Linh đương nhiên nghe không nghe ra hàm ý trong lời nàng, khuyên giải nàng qua loa vài câu.
Cổ Lạc Nhi trở lại hoàng cung, vẫn không yên lòng.
Không yên lòng đến hậu viên gặp Đông Phong Túy.
Không yên lòng nếm qua cơm chiều.
Không yên lòng ngẩn người ngồi trong phòng Đông Phong Túy.
Tất cả đều được Đông Phong Túy nhìn trong tầm mắt.
Biết rõ vì sao nàng có biểu hiện khác thường như thế, trong lòng lại không nói ra được đây là tư vị gì.
Có chút ghen tuông, lại có một chút vui sướng, còn có chút mê hoặc.
Cổ Lạc Nhi rốt cuộc thích Đạp Tuyết công tử sao?
Là thích hắn sao? Vậy tại sao đối với Đông Phong Túy hắn lại không hề có cảm giác, ngược lại còn xem hắn là một tên đáng ghét cản trở?
Như vậy là thích bởi võ công cao thâm cùng hành động anh hùng cứu nàng của hắn?
Vậy cũng tính là thích?
Tùy tiện đổi người võ công cao cường đi cứu nàng, nàng cũng sẽ thích người ta sao?
Đông Phong Túy càng nghĩ trong lòng càng khó chịu.
Nhịn không được liền gọi Cổ Lạc Nhi.
"Này, qua đây với trẫm."
Cổ Lạc Nhi một chút phản ứng cũng không có, nàng hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy gọi nàng nhiều lần, Cổ Lạc Nhi vẫn không phản ứng chút nào.
Cuối cùng, Đông Phong Túy căm hận kêu: "Lạc Nhi."
Cổ Lạc Nhi lập tức sửng sốt lấy lại tinh thần, trong miệng thì thào gọi: "Đạp Tuyết."
Nghiêng đầu sang, lại trông thấy sắc mặt đen xì của Đông Phong Túy.
Thầm kêu hỏng bét, nàng lại quên chừa cho Đông Phong Túy chút mặt mũi rồi.
Nhưng mà, tiếng “Lạc Nhi” vừa rồi , rất giống với thanh âm ban ngày Đạp Tuyết công tử gọi nàng, làm cho nàng nảy sinh một loại ảo giác, đó là Đạp Tuyết công tử đang gọi nàng.
Cổ Lạc Nhi có phần hoảng hốt, giống như nhìn thấy lụa che mặt của Đạp Tuyết công tử.
Không tự chủ nói nho nhỏ: "Vừa rồi tiếng gọi kia, dường như là thanh âm của huynh ấy vậy."
Đông Phong Túy nghe quá rõ ràng, âm thầm nhắc nhở chính mình, từ nay về sau phải cẩn thận một chút, chớ ở trước mặt Cổ Lạc Nhi mà lộ ra sơ hở.
Trong miệng lại hàm chứa ghen tuông hỏi: "Giống thanh âm của ai a?"
Ghen tuông này không phải giả, cũng không biết tại sao, hắn biết rõ người trong lòng Cổ Lạc Nhi là hắn, nhưng hắn vẫn không nén được tức giận, muốn nổi máu ghen lên.
Được rồi, hắn thừa nhận, hắn là ghen.
Trên đời này lại có một tên đại ngốc như hắn sao?
Tự ăn dấm chua của chính mình.
Cổ Lạc Nhi cũng không gạt hắn, thành thật đáp: "Giống như Đạp Tuyết công tử."
Nghiêng đầu nhìn nhìn Đông Phong Túy, gật đầu nói: "Không nói thì không biết, kỳ thật thanh âm của hai người có chút điểm giống nhau."
Khi Đông Phong Túy hóa trang thành Đạp Tuyết công tử, đã cố ý thay đổi giọng nói.
Nghe Cổ Lạc Nhi nói vậy, lông mày dựng lên, trừng mắt nàng.
Kéo dài giọng nói: "Cổ Lạc Nhi ——"
Cổ Lạc Nhi vội lấy lời hắn bức hắn.
"Hoàng thượng, lúc trước khi người để ta làm Tiên phi, rõ ràng đã nói, ta với nam nhân khác như thế nào, người tuyệt nhiên sẽ không hỏi đến. Người là Hoàng thượng, kim khẩu ngọc nha, nói lời phải giữ lấy lời."
"Hửm?"
Đông Phong Túy ngẫm nghĩ lại, hình như lúc trước hắn có nói qua lời này.
Mà khi đó, hắn đúng là không có cảm giác với Cổ Lạc Nhi, hiện giờ tình huống sinh biến hóa rồi.
Được được, hắn lại thừa nhận, là hắn thích Cổ Lạc Nhi.
Thích nàng, thậm chí, muốn cưới nàng, biến nàng chính thức làm phi tử.
"Ngươi thích Đạp Tuyết công tử?"
Đông Phong Túy lòng đầy khó chịu hỏi.
"Đúng vậy a."
Cổ Lạc Nhi là một nữ hài hào phóng, thích chính là thích, không thích tuyệt nhiên không thích, không có gì phải xấu hổ thừa nhận.
Dù sao Đạp Tuyết công tử võ công cao cường, lại thần long kiến thủ bất kiến vĩ, Đông Phong Túy chỉ là một tên lười, tương lai không biết hắn sẽ như thế nào.
Đông Phong Túy thấy nàng cư nhiên thừa nhận trước mặt mình, càng thêm khó chịu.
Liên tiếp hỏi lại.
"Hắn cũng thích ngươi?"
"Hắn muốn cưới ngươi sao?"
"Hắn nguyện ý vì ngươi chuộc thân?"
"Ngươi hiểu hắn được bao nhiêu? Ngươi chỉ vì báo ân hay quả thật thích hắn?"
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .